忆皎然上人

唐代 李端
未得从师去,人间万事劳。云门不可见,山木已应高。 向日开柴户,惊秋问敝袍。何由宿峰顶,窗里望波涛。
wèi cóng shī   rén jiān wàn shì láo yún mén jiàn   shān yīng gāo
xiàng kāi chái   jīng qiū wèn páo yóu 宿 fēng dǐng   chuāng wàng tāo