遗简诗

唐代 赵惠宗
生我于虚,置我于无。至精为神,元气为躯。散阳为明, 合阴为符。形为灰土,神为仙居。众垢将毕,万事永除。 吾驾时马,日月为卫。洞耀九霄,上谒天帝。明明我众, 及我门人。伪道养形,真道养神。懋哉懋哉,馀无所陈。
shēng   zhì zhì jīng wèi shén   yuán wèi sàn yáng wèi míng  
yīn wèi xíng wèi huī   shén wèi xiān zhòng gòu jiāng   wàn shì yǒng chú
jià shí   yuè wèi wèi dòng yào 耀 jiǔ xiāo   shàng tiān míng míng zhòng  
mén rén wěi dào yǎng xíng   zhēn dào yǎng shén mào zāi mào zāi   suǒ chén