一翦梅 余赴广东,实之夜饯于风亭

宋代 刘克庄
束缊宵行十里强。挑得诗囊。抛了衣囊。天寒路滑马蹄僵。元是王郎。来送刘郎。 酒酣耳热说文章。惊倒邻墙。推倒胡床。旁观拍手笑疏狂。疏又何妨。狂又何妨。
shù yùn xiāo xíng shí qiáng tiāo shī náng pāo le náng tiān hán huá jiāng yuán shì wáng láng lái sòng liú láng
jiǔ hān ěr shuō wén zhāng jīng dǎo lín qiáng tuī dǎo chuáng páng guān pāi shǒu xiào shū kuáng shū yòu fáng kuáng yòu fáng