一翦梅·远目伤心楼上山

宋代 吴文英
远目伤心楼上山。愁里长眉,别后峨鬟。暮云低压小阑干。教问孤鸿,因甚先还。 瘦倚溪桥梅夜寒。雪欲消时,泪不禁弹。翦成钗胜待归看。春在西窗,灯火更阑。
yuǎn shāng xīn lóu shàng shān chóu cháng méi   bié hòu é huán yún xiǎo lán gān jiào wèn hóng 鸿   yīn shén xiān hái
shòu qiáo méi hán xuě xiāo shí   lèi jīn dàn jiǎn chéng chāi shèng dài guī kàn chūn zài 西 chuāng   dēng huǒ gēng lán