一翦梅(忆别)

宋代 李適
红映阑干绿映阶。闲闷闲愁,独自徘徊。天涯消息几时归,别后无书有梦来。 后院棠梨昨夜开。雨急风忙次第催。罗衣消瘦却春寒,莫管红英,一任苍苔。
hóng yìng lán gān 绿 yìng jiē xián mèn xián chóu   pái huái tiān xiāo xi shí guī   bié hòu shū yǒu mèng lái
hòu yuàn táng zuó kāi fēng máng cuī luó xiāo shòu què chūn hán   guǎn hóng yīng   rèn cāng tái