一剪梅 姚太仆世所重九日枉驾小园,偶谈弇州先生小词,即依体口占一首见赠,因效颦寸首奉荅 其二

明代 俞彦
为人性僻僻于山。梦里游山。病里思山。莫教一日不看山。 淡冶春山。刻露秋山。 吴兴自古擅名山。水有菁山。陆有杼山。劝君莫更恋家山。 为尔耽山。故效他山。
wéi rén xìng shān mèng yóu shān bìng shān jiào kàn shān
dàn chūn shān qiū shān
xīng shàn míng shān shuǐ yǒu jīng shān yǒu zhù shān quàn jūn gèng liàn jiā shān
wéi ěr dān shān xiào shān