一翦梅(送冯德英)

宋代 韩淲
说着相思梦亦愁。芳草斜阳,春满秦楼。楼前新绿水西流。一曲阳关,分付眉头。 多少风流事已休。纷薄香浓,怕见绸缪。淡云笼月小庭幽。明日山长,清恨悠悠。
shuō zhe xiāng mèng chóu fāng cǎo xié yáng   chūn mǎn qín lóu lóu qián xīn 绿 shuǐ 西 liú yáng guān   fēn méi tóu
duō shǎo fēng liú shì xiū fēn báo xiāng nóng   jiàn chóu móu dàn yún lóng yuè xiǎo tíng yōu míng shān cháng   qīng hèn yōu yōu