一剪梅 其四 意有所触辄成一词,美人芳草不无寄托之辞,商妇琵琶,惟以悲哀为主。

清代 俞樾
误入仙源亦足夸。饱吃胡麻。饱看桃花。刘郎一去计原差。 抛了仙家。负了艳霞。 青鸟沉沉信转赊。天上灵娲。海外仙槎。莫将幽怨托琵琶。 一卷南华。一部楞伽。
xiān yuán kuā bǎo chī bǎo kàn táo huā liú láng yuán chà        
pāo le xiān jiā le yàn xiá    
qīng niǎo chén chén xìn zhuǎn shē tiān shàng líng hǎi wài xiān chá jiāng yōu yuàn tuō pa        
juàn nán huá léng jiā