一翦梅(梅)

宋代 丘崈
潇洒佳人淡淡妆。特地凌寒,秀出孤芳。雪为肌体练为裳。韵处天姿,不御铅黄。 古样铜壶湿篆章。浅浸横斜,净几明窗。何妨三弄点苔苍。但有疏枝,依旧清香。
xiāo jiā rén dàn dàn zhuāng líng hán   xiù chū fāng xuě wèi liàn wèi shang yùn chù tiān 姿   qiān huáng
yàng tóng shī 湿 zhuàn zhāng qiǎn jìn héng xié   jìng míng chuāng fáng sān nòng diǎn tái cāng dàn yǒu shū zhī   jiù qīng xiāng