一剪梅·红藕香残玉蕈秋

宋代 李清照
红藕香残玉蕈秋, 轻解罗裳,独上兰舟。 云中谁寄锦书来? 雁字回时,月满西楼。 花自飘零水自流。 一种相思,两处闲愁。 此情无计可消除。 才下眉头,却上心头。
hóng ǒu xiāng cán xùn qiū  
qīng jiě luó cháng   shàng lán zhōu
yún zhōng shuí jǐn shū lái  
yàn huí shí   yuè mǎn 西 lóu
huā piāo líng shuǐ liú
zhǒng xiāng   liǎng chù xián chóu
qíng xiāo chú
cái xià méi tóu   què shàng xīn tóu