一剪梅(冬至)

宋代 程垓
斗转参横一夜霜。玉律声中,又报新阳。起来无绪赋行藏。只喜人间,一线添长。 帘幕垂垂月半廊。节物心情,都付椒觞。年华渐晚鬓毛苍。身外功名,休苦思量。
dǒu zhuǎn shēn héng shuāng shēng zhōng   yòu bào xīn yáng lai xíng cáng zhǐ rén jiān   xiàn 线 tiān zhǎng
lián chuí chuí yuè bàn láng jié xīn qíng   dōu jiāo shāng nián huá jiàn wǎn bìn máo cāng shēn wài gōng míng   xiū liáng