一翦梅

宋代 黄公度
冷艳幽香冰玉姿。占断孤高,压尽芳菲。东君先暖向南枝。要使天涯,管领春归。 不受人间莺蝶知。长是年年,雪约霜期。嫣然一笑百花迟。调鼎行看,结子黄时。
lěng yàn yōu xiāng bīng 姿 zhàn duàn gāo   jǐn fāng fēi dōng jūn xiān nuǎn xiàng nán zhī yào shǐ 使 tiān   guǎn lǐng chūn guī
shòu rén jiān yīng dié zhī cháng shì nián nián   xuě yuē shuāng yān rán xiào bǎi huā chí tiáo dǐng xíng kàn   jié huáng shí