一翦梅

宋代 李適
百濯香残恨未消。万绪千丝,莲藕芭蕉。临岐犹自说前时,轻翦乌云解翠翘。 雨意重来风已飘。南陌行人折柳条。此间无计可留连,枕上今宵。马上明朝。
bǎi zhuó xiāng cán hèn wèi xiāo wàn qiān   lián ǒu jiāo lín yóu shuō qián shí   qīng jiǎn yún jiě cuì qiào
chóng lái fēng piāo nán xíng rén zhé liǔ tiáo jiān liú lián   zhěn shàng jīn xiāo shàng míng cháo