一剪梅

清代 贺双卿
寒热如潮势未平。病起无言,自扫前庭。琼花魂断碧天愁,推下凄凉,一个双卿。 夜冷荒鸡懒不鸣。拟雪猜霜,怕雨贪晴。最闲时候妾偏忙,才喜双卿,又怒双卿。
hán cháo shì wèi píng bìng yán   sǎo qián tíng qióng huā hún duàn tiān chóu   tuī xià liáng   shuāng qīng
lěng huāng lǎn míng xuě cāi shuāng   tān qíng zuì xián shí hou qiè piān máng   cái shuāng qīng   yòu shuāng qīng