一翦梅

宋代 张俨
闷蕊惊寒减艳痕。蜂也消魂。蝶也消魂。醉归无月傍黄昏。知是花村。知是前村。 留得闲枝叶半存。好似桃根。不似桃根。小楼昨夜雨声浑。春到三分。秋到三分。
mèn ruǐ jīng hán jiǎn yàn hén fēng xiāo hún dié xiāo hún zuì guī yuè bàng huáng hūn zhī shì huā cūn zhī shì qián cūn
liú xián zhī bàn cún hǎo táo gēn shì táo gēn xiǎo lóu zuó shēng hún chūn dào sān fēn qiū dào sān fēn