一翦梅

宋代 程垓
旧日心期不易招。重来孤负,几个良宵。寻常不见尽相邀。见了知他,许大无聊。 昨夜花插翠翘。影落清溪,应也魂消。假饶真个住山腰。那个金章,换得渔樵。
jiù xīn zhāo chóng lái   liáng xiāo xún cháng jiàn jǐn xiāng yāo jiàn le zhī   liáo
zuó huā chā cuì qiào yǐng luò qīng   yīng hún xiāo jiǎ ráo zhēn zhù shān yāo jīn zhāng   huàn qiáo