一翦梅

宋代 程垓
小会幽欢整及时。花也相宜。人也相宜。宝香未断烛光低。莫厌杯迟。莫恨欢迟。 夜渐深深漏渐稀。风已侵衣。露已沾衣。一杯重劝莫相违。何似休归。何自同归。
xiǎo huì yōu huān zhěng shí huā xiāng rén xiāng bǎo xiāng wèi duàn zhú guāng yàn bēi chí hèn huān chí
jiàn shēn shēn lòu jiàn fēng qīn zhān bēi zhòng quàn xiāng wéi xiū guī tóng guī