忆江南 其十二

清代 冯煦
尘梦断,禅榻证无生。北斗初横云漠漠,碧天无际鹤装轻。 吹下步虚声。
chén mèng duàn   chán zhèng shēng běi dǒu chū héng yún   tiān zhuāng qīng    
chuī xià shēng