忆江南弟

唐代 孟郊
白首眼垂血,望尔唯梦中。筋力强起时,魂魄犹在东。 眼光寄明星,起来东望空。望空不见人,江海波无穷。 衰老无气力,呼叫不成风。孑然忆忆言,落地何由通。 常师共被教,竟作生离翁。生离不可诉,上天何曾聪。 未忍对松柏,自鞭残朽躬。自鞭亦何益,知教非所崇。 努力拄杖来,馀活与尔同。不然死后耻,遗死亦有终。
bái shǒu yǎn chuí xuè   wàng ěr wéi mèng zhōng jīn qiáng shí   hún yóu zài dōng
yǎn guāng míng xīng   lai dōng wàng kōng wàng kōng jiàn rén   jiāng hǎi qióng
shuāi lǎo   jiào chéng fēng jié rán yán   luò yóu tōng
cháng shī gòng bèi jiào   jìng zuò shēng wēng shēng   shàng tiān zēng cōng
wèi rěn duì sōng bǎi   biān cán xiǔ gōng biān   zhī jiào fēi suǒ chóng
zhǔ zhàng lái   huó ěr tóng rán hòu chǐ   yǒu zhōng