忆江南

宋代 刘辰翁
花几许,已报八分催。却问主人何处去,且容老子个中来。花外主人回。 年时客,如今安在哉。正喜锦官城烂漫,忽惊花鸟使摧颓。世事只添杯。时有称宣使折花者,盖诈也,托以肆陵慢。
huā   bào fēn cuī què wèn zhǔ rén chǔ   qiě róng lǎo zhōng lái huā wài zhǔ rén huí
nián shí   jīn ān zài zāi zhèng jǐn guān chéng làn màn   jīng huā niǎo shǐ 使 cuī tuí shì shì zhǐ tiān bēi shí yǒu chēng xuān shǐ 使 zhé huā zhě   gài zhà   tuō líng màn