忆荐福寺牡丹

唐代 胡宿
十日春风隔翠岑,只应繁朵自成阴。樽前可要人颓玉, 树底遥知地侧金。花界三千春渺渺,铜槃十二夜沈沈。 雕槃分篸何由得,空作西州拥鼻吟。
shí chūn fēng cuì cén   zhǐ yīng fán duǒ chéng yīn zūn qián yào rén tuí  
shù yáo zhī jīn huā jiè sān qiān chūn miǎo miǎo   tóng pán shí èr shěn shěn
diāo pán fēn cǎn yóu de   kōng zuò 西 zhōu yōng yín