一斛珠 题林文木㧬画看竹图
萧疏翠竹,美人手爪时相触。枝枝叶叶如新沐。写向鹅绫,看尽潇湘绿。
冰消细摺成春服。针神更使人如玉。丝丝难绣文章腹。
腹里流光,照筼筜映谷。
xiāo
萧
shū
疏
cuì
翠
zhú
竹
,
měi
美
rén
人
shǒu
手
zhǎo
爪
shí
时
xiāng
相
chù
触
。
。
zhī
枝
zhī
枝
yè
叶
yè
叶
rú
如
xīn
新
mù
沐
。
。
xiě
写
xiàng
向
é
鹅
líng
绫
,
kàn
看
jǐn
尽
xiāo
潇
xiāng
湘
lǜ
绿
。
。
bīng
冰
xiāo
消
xì
细
zhé
摺
chéng
成
chūn
春
fú
服
。
。
zhēn
针
shén
神
gèng
更
shǐ
使
rén
人
rú
如
yù
玉
。
。
sī
丝
sī
丝
nán
难
xiù
绣
wén
文
zhāng
章
fù
腹
。
。
fù
腹
lǐ
里
liú
流
guāng
光
,
zhào
照
yún
筼
dāng
筜
yìng
映
gǔ
谷
。
。