一斛珠(秋闺)

宋代 秦观
碧云寥廓。倚阑怅望情离索。悲秋自怯罗衣薄。晓镜空悬,懒把青丝掠。 江山满眼今非昨。纷纷木叶风中落。别巢燕子辞帘幕。有意东君,故把红丝缚。
yún liáo kuò lán chàng wàng qíng suǒ bēi qiū qiè luó báo xiǎo jìng kōng xuán   lǎn qīng lüè
jiāng shān mǎn yǎn jīn fēi zuó fēn fēn fēng zhōng luò bié cháo yàn zi lián yǒu dōng jūn   hóng