一斛珠
雨饕风虐,寒山如睡何曾觉。黄花轻负重阳约。离恨谁知,人远雁难托。
当时心力空抛却,天涯原在红阑角。愁浓莫恋村醪薄。
入骨相思,禁得几回错。
yǔ
雨
tāo
饕
fēng
风
nüè
虐
,
hán
寒
shān
山
rú
如
shuì
睡
hé
何
zēng
曾
jué
觉
huáng
。
huā
黄
qīng
花
fù
轻
chóng
负
yáng
重
yuē
阳
lí
约
hèn
。
shéi
离
zhī
恨
rén
谁
yuǎn
知
,
yàn
人
nán
远
tuō
雁
难
托
。
dāng
当
shí
时
xīn
心
lì
力
kōng
空
pāo
抛
què
却
,
tiān
天
yá
涯
yuán
原
zài
在
hóng
红
lán
阑
jiǎo
角
chóu
。
nóng
愁
mò
浓
liàn
莫
cūn
恋
láo
村
báo
醪
薄
。
rù
入
gǔ
骨
xiāng
相
sī
思
,
jīn
禁
de
得
jǐ
几
huí
回
cuò
错
。