一斛珠

宋代 欧阳修
今朝祖宴。可怜明夜孤灯馆。酒醒明月空床满。翠被重重,不似香肌暖。 愁肠恰似沈香篆。千回万转萦还断。梦中若得相寻见。却愿春宵,一夜如年远。
jīn zhāo yàn lián míng dēng guǎn jiǔ xǐng míng yuè kōng chuáng mǎn cuì bèi chóng chóng   shì xiāng nuǎn
chóu cháng qià shěn xiāng zhuàn qiān huí wàn zhuǎn yíng hái duàn mèng zhōng ruò xiāng xún jiàn què yuàn chūn xiāo   nián yuǎn