遗画工诗
握手不能别,抚膺聊自伤。痛矣时阴短,悲哉泉路长。
松林惊野吹,荒隧落寒霜。言离何以赠,留心内典章。
wò
握
shǒu
手
bù
不
néng
能
bié
别
,
fǔ
抚
yīng
膺
liáo
聊
zì
自
shāng
伤
。
。
tòng
痛
yǐ
矣
shí
时
yīn
阴
duǎn
短
,
bēi
悲
zāi
哉
quán
泉
lù
路
cháng
长
。
。
sōng
松
lín
林
jīng
惊
yě
野
chuī
吹
,
huāng
荒
suì
隧
luò
落
hán
寒
shuāng
霜
。
。
yán
言
lí
离
hé
何
yǐ
以
zèng
赠
,
liú
留
xīn
心
nèi
内
diǎn
典
zhāng
章
。
。