义虎

元代 胡奎
有虎有虎在空山,孝子夏贵庐其间。呼天长号病不起,虎衔野鹿活孝子。 虎也日与孝子亲,相随出入三十春。孝子起为宋大将,专城总督淮西军。 将军一朝思纳土,虎亦咆哮触其怒。虎死在地魂上天,将军掉尾求生全。 重为告曰:虎兮虎兮,尔之生也甚雄伟。杀身成仁有如此,胡不化为忠义士。 董狐之笔良可纪,万古千秋照青史。
yǒu yǒu zài kōng shān   xiào xià guì jiān tiān cháng hào bìng   xián huó 鹿 xiào    
xiào qīn   xiāng suí chū sān shí chūn xiào wèi sòng jiàng zhuān   chéng zǒng huái jūn 西    
jiāng jūn zhāo   páo xiào chù zài hún shàng tiān jiāng   jūn diào wěi qiú shēng quán    
zhòng wèi gào yuē     ěr zhī shēng shén xióng wěi shā shēn chéng rén yǒu   huà wèi zhōng shì    
dǒng zhī liáng   wàn qiān qiū zhào qīng shǐ