忆鹤

唐代 刘得仁
白丝翎羽丹砂顶,晓度秋烟出翠微。 来向孤松枝上立,见人吟苦却高飞。
bái líng dān shā dǐng   xiǎo qiū yān chū cuì wēi
lái xiàng sōng zhī shàng   jiàn rén yín què gāo fēi