已亥杂诗 307

清代 龚自珍
从此青山共露车,断无隻梦堕天涯。 黄梅淡冶山礬靓,犹及双清好到家。
cóng qīng shān gòng chē   duàn zhī mèng duò tiān  
huáng méi dàn shān fán jìng   yóu shuāng qīng hǎo dào jiā