乙亥十月往平定早发土门宿故关书所见

元代 刘因
风烟全赵如平掌,失脚山城梦犹想。土门一缕汉时天,万古行人为谁仰? 指似劲敌谈笑中,为状羸仆忍寒强。当年鼓角如可闻,急著清吟和林响。 远山宛欲来相迎,近山留人屹相向。或从井底忽登天,倚伏已能先想像。 平生爱山真恶谶,今日果为山所网。昨朝爽翠拥修眉,最恨高楼负清赏。 壮怀郁郁闷欲绝,安得凌风恣吾往。天教石顶放一头,驶若骅骝脱羁鞅。 山灵努力出奇供,只恐先生驾虚枉。万壑霜松动悲啸,极目云烟埋莽苍。 北门形势护中原,办与奸雄增技痒。太行横绝半九州,留在平原几尘坱。 何人为我起六丁,嵯峨尽堕天宇朗。千年再挽神禹功,恍若鸿流开四象。
fēng yān quán zhào píng zhǎng   shī jiǎo shān chéng mèng yóu xiǎng mén hàn shí tiān   wàn xíng rén wéi shuí yǎng  
zhǐ jìng tán xiào zhōng   wèi zhuàng léi rěn hán qiáng dāng nián jiǎo wén   zhù qīng yín lín xiǎng
yuǎn shān wǎn lái xiāng yíng   jìn shān liú rén xiāng xiàng huò cóng jǐng dēng tiān   néng xiān xiǎng xiàng
píng shēng ài shān zhēn è chèn   jīn guǒ wéi shān suǒ wǎng zuó cháo shuǎng cuì yōng xiū méi   zuì hèn gāo lóu qīng shǎng
zhuàng huái 怀 mèn jué   ān líng fēng wǎng tiān jiào shí dǐng fàng tóu   shǐ ruò huá liú tuō yāng
shān líng chū gōng   zhǐ kǒng xiān sheng jià wǎng wàn shuāng sōng dòng bēi xiào   yún yān mái mǎng cāng
běi mén xíng shì zhōng yuán   bàn jiān xióng zēng yǎng tài xíng héng jué bàn jiǔ zhōu   liú zài píng yuán chén yǎng
rén wéi liù dīng   cuó é jǐn duò tiān lǎng qiān nián zài wǎn shén gōng   huǎng ruò hóng 鸿 liú kāi xiàng