乙亥重阳后一日访宝峰寺
巍然宝殿气雍容,红是山门绿是松。菊绽崖端消俗念,泉流涧底咽霜钟。
禅灯空照尘千劫,歧路安知雾几重?悟到真诠浑不语,拈花一笑紫云峰。
wēi
巍
rán
然
bǎo
宝
diàn
殿
qì
气
yōng
雍
róng
容
,
hóng
红
shì
是
shān
山
mén
门
lǜ
绿
shì
是
sōng
松
。
。
jú
菊
zhàn
绽
yá
崖
duān
端
xiāo
消
sú
俗
niàn
念
,
quán
泉
liú
流
jiàn
涧
dǐ
底
yàn
咽
shuāng
霜
zhōng
钟
。
。
chán
禅
dēng
灯
kōng
空
zhào
照
chén
尘
qiān
千
jié
劫
,
qí
歧
lù
路
ān
安
zhī
知
wù
雾
jǐ
几
zhòng
重
?
wù
悟
dào
到
zhēn
真
quán
诠
hún
浑
bù
不
yǔ
语
,
niān
拈
huā
花
yī
一
xiào
笑
zǐ
紫
yún
云
fēng
峰
。
。