忆故园

宋代 李新
杖藜出北郭,山阿延余晖。 屏营立高原,霜飚吹我衣。 牛羊稍绝迹,聚落灯火稀。 顾我岂无家,废置不得归。 大田已芜没,故丘人亦非。 终当问遗老,何如丁令威。
zhàng chū běi guō   shān ē yán huī
bīng yíng gāo yuán   shuāng biāo chuī
niú yáng shāo jué   luò dēng huǒ
jiā   fèi zhì guī
tián méi   qiū rén fēi
zhōng dāng wèn lǎo   dīng líng wēi