义鹘行

唐代 杜甫
阴崖有苍鹰,养子黑柏颠。白蛇登其巢,吞噬恣朝餐。 雄飞远求食,雌者鸣辛酸。力强不可制,黄口无半存。 其父从西归,翻身入长烟。斯须领健鹘,痛愤寄所宣。 斗上捩孤影,噭哮来九天。修鳞脱远枝,巨颡坼老拳。 高空得蹭蹬,短草辞蜿蜒。折尾能一掉,饱肠皆已穿。 生虽灭众雏,死亦垂千年。物情有报复,快意贵目前。 兹实鸷鸟最,急难心炯然。功成失所往,用舍何其贤。 近经潏水湄,此事樵夫传。飘萧觉素发,凛欲冲儒冠。 人生许与分,只在顾盼间。聊为义鹘行,用激壮士肝。
yīn yǒu cāng yīng   yǎng hēi bǎi diān bái shé dēng cháo   tūn shì cháo cān
xióng fēi yuǎn qiú shí   zhě míng xīn suān qiáng zhì   huáng kǒu bàn cún
cóng 西 guī   fān shēn cháng yān lǐng jiàn   tòng fèn suǒ xuān
dòu shàng liè yǐng   jiào xiāo lái jiǔ tiān xiū lín tuō yuǎn zhī   sǎng chè lǎo quán
gāo kōng cèng dèng   duǎn cǎo wān yán zhé wěi néng diào   bǎo cháng jiē chuān 穿
shēng suī miè zhòng chú   chuí qiān nián qíng yǒu bào   kuài guì qián
shí zhì niǎo zuì   nàn xīn jiǒng rán gōng chéng shī suǒ wǎng   yòng shè xián
jìn jīng shuǐ méi   shì qiáo chuán piāo xiāo jué   lǐn chōng guān
rén shēng fēn   zhī zài pàn jiān liáo wèi xíng   yòng zhuàng shì gān