忆故山

唐代 方干
旧山长系念,终日卧边亭。道路知已远,梦魂空再经。 秋泉凉好引,乳鹤静宜听。独上高楼望,蓬身且未宁。
jiù shān cháng niàn   zhōng biān tíng dào zhī yuǎn   mèng hún kōng zài jīng
qiū quán liáng hǎo yǐn   jìng tīng shàng gāo lóu wàng   péng shēn qiě wèi níng