驿鼓三首 其二

清代 龚自珍
钗满高楼灯满城,风花未免态纵横。长途借此销英气,侧调安能犯正声。 绿鬓人嗤愁太早,黄金客怒散无名。吾生万事劳心意,嫁得狂奴孽已成。
chāi mǎn gāo lóu dēng mǎn chéng   fēng huā wèi miǎn tài zòng héng cháng jiè xiāo yīng   diào ān néng fàn zhèng shēng
绿 bìn rén chī chóu tài zǎo   huáng jīn sàn míng shēng wàn shì láo xīn   jià kuáng niè chéng