忆故人/烛影摇红

宋代 王沈
烛影摇红,向夜阑,乍酒醒、心情懒。 尊前谁为唱《阳关》,离恨天涯远。 无奈云沉雨散。凭阑干、东风泪眼。 海棠开后,燕子来时,黄昏庭院。
zhú yǐng yáo hóng   xiàng lán   zhà jiǔ xǐng xīn qíng lǎn
zūn qián shuí wèi chàng yáng guān 》,   hèn tiān yuǎn
nài yún chén sàn píng lán gān dōng fēng lèi yǎn
hǎi táng kāi hòu   yàn lái shí   huáng hūn tíng yuàn