毅果出

宋代 周紫芝
往忆乌衣郎,北走彭门道。六年隔音容,万事挂怀抱。 相思枉停云,尺纸开小草。为言清夜梦,莞尔同一笑。 黄楼渺天末,路远何由到。我亦仰屋梁,恍若落月照。 神交见颜色,此理固良妙。抚事思少年,相期在嵩少。 是时海内安,王师未征讨。尚有丘壑姿,可寄沮溺傲。 一从胡雏骄,斯民困征调。一死抗贼徒,奇祸发词藻。 造物苦见憎,与俗坐殊好。微躯此栖迟,长夜悲静悄。 苍狗变浮云,世事那可料。伤心埋白玉,急景转飞鸟。 幸此好事人,遗编为倾倒。老眼倏巳明,权门益慵扫。
wǎng láng   běi zǒu péng mén dào liù nián yīn róng wàn   shì guà huái bào 怀    
xiāng wǎng tíng yún   chǐ zhǐ kāi xiǎo cǎo wéi yán qīng mèng wǎn   ěr tóng xiào    
huáng lóu miǎo tiān   yuǎn yóu dào yǎng liáng huǎng   ruò luò yuè zhào    
shén jiāo jiàn yán   liáng miào shì shào nián xiāng   zài sōng shǎo    
shì shí hǎi nèi ān   wáng shī wèi zhēng tǎo shàng yǒu qiū 姿   ào    
cóng chú jiāo   mín kùn zhēng diào kàng zéi   huò zǎo    
zào jiàn zēng   zuò shū hǎo wēi chí cháng   bēi jìng qiāo    
cāng gǒu biàn yún   shì shì liào shāng xīn mái bái   yǐng zhuǎn fēi niǎo    
xìng hǎo shì rén   biān wèi qīng dǎo lǎo yǎn shū míng quán   mén yōng sǎo