义牯

宋代 释德洪
快山山浅亦有虎,时时妥尾过行路。一竖地坐牧两牯,以箠捶地不知顾。 虎搏竖如鹰搦兔,两牯来奔虎弃去。回往荷庠挨老树,牯相喘视同守护。 虎竟不能得此竖,竖虽不救牯无负。一村嚣传共鸣鼓,而虎已逃不知处。 嗟乎异哉两大武,高义可与贯高伍。令走仁义名好古,临事真情乃愧汝。 此事可信文公语,为君落笔敏风雨。
kuài shān shān qiǎn yǒu   shí shí tuǒ wěi guò xíng shù zuò liǎng   chuí chuí zhī    
shù yīng nuò   liǎng lái bēn huí wǎng xiáng āi lǎo shù   xiāng chuǎn shì tóng shǒu    
jìng néng shù   shù suī jiù cūn xiāo chuán gòng míng ér   táo zhī chù    
jiē zāi liǎng   gāo guàn gāo lìng zǒu rén míng hào lín   shì zhēn qíng nǎi kuì    
shì xìn wén gōng   wèi jūn luò mǐn fēng