一公房

唐代 喻凫
幽深谁掩关,清净自多闲。一雨收众木,孤云生远山。 花萎绿苔上,鸽乳翠楼间。岚霭燃香夕,容听半偈还。
yōu shēn shuí yǎn guān   qīng jìng duō xián shōu zhòng   yún shēng yuǎn shān
huā wēi 绿 tái shàng   cuì lóu jiān lán ǎi rán xiāng   róng tīng bàn hái