一萼红·玉搔头

宋代 尹济翁
玉搔头。是何人敲折,应为节秦讴。棐几朱弦,剪灯雪藕,几回数尽更筹。草草又、一番春梦,梦觉了、风雨楚江秋。却恨闲身,不如鸿雁,飞过妆楼。又是山枯水瘦,叹回肠难贮,万斛新愁。懒复能歌,那堪对酒,物华冉冉都休。江上柳、千丝万缕,恼乱人、更忍凝眸。犹怕月来弄影,莫上帘钩。
sāo tóu shì rén qiāo zhé   yīng wèi jié qín ōu fěi zhū xián   jiǎn dēng xuě ǒu   huí shù jǐn gēng chóu cǎo cǎo yòu fān chūn mèng   mèng jué le fēng chǔ jiāng qiū què hèn xián shēn   hóng 鸿 yàn   fēi guò zhuāng lóu yòu shì shān shuǐ shòu   tàn huí cháng nán zhù   wàn xīn chóu lǎn néng   kān duì jiǔ   huá rǎn rǎn dōu xiū jiāng shàng liǔ qiān wàn   nǎo luàn rén gèng rěn níng móu yóu yuè lái nòng yǐng   shàng lián gōu