一萼红 园夏即赏

清代 郑文焯
半阴晴。殢云容雨意,梅熟又江城。帘桁凝烟,庭除泼水,空想歌扇花萦。 渐衣润、添香满鸭,费熨帖、春恨总难平。斗草人归,采兰天近,谁唤愁醒。 依约一年芳事,奈新期旧赏,节物堪惊。寻梦蕉迷,追凉竹醉,閒书长解尘缨。 看高柳、池塘自碧,怕重见、江燕共秋零。最忆清风故人,一枕诗声。
bàn yīn qíng yún róng méi   shú yòu jiāng chéng lián héng níng yān tíng chú   shuǐ kōng xiǎng   shàn huā yíng      
jiàn rùn tiān xiāng mǎn fèi   tiē chūn hèn zǒng nán píng dòu cǎo rén guī cǎi lán tiān   jìn shuí huàn chóu   xǐng        
yuē nián fāng shì   nài xīn jiù shǎng   jié kān jīng xún mèng jiāo zhuī   liáng zhú zuì xián   shū cháng jiě chén yīng    
kàn gāo liǔ chí táng   zhòng jiàn jiāng yàn gòng qiū líng zuì qīng fēng rén zhěn shī   shēng