一萼红·拥孤衾

宋代 刘天迪
拥孤衾,正朔风凄紧,毡帐夜生寒。春梦无凭,秋期又误,迢递烟水云山。断肠处、黄茅瘴雨,恨骢马、憔悴只空还。揉翠盟孤,啼红怨切,暗老朱颜。堪叹扬州十里,甚倡条冶叶,不省春残。蔡琰悲笳,昭君怨曲,何预当日悲欢。谩赢得、西邻倦客,空惆怅、今古上眉端。梦破梅花,角声又报春阑。
yōng qīn   zhēng shuò fēng jǐn   zhān zhàng shēng hán chūn mèng píng   qiū yòu   tiáo yān shuǐ yún shān duàn cháng chù huáng máo zhàng   hèn cōng qiáo cuì zhǐ kōng hái róu cuì méng   hóng yuàn qiē   àn lǎo zhū yán kān tàn yáng zhōu shí   shén chāng tiáo   xǐng chūn cán cài yǎn bēi jiā   zhāo jūn yuàn   dāng bēi huān mán yíng de 西 lín juàn   kōng chóu chàng jīn shàng méi duān mèng méi huā   jiǎo shēng yòu bào chūn lán