一萼红·小庭深

宋代 王沂孙
小庭深。有苍苔老树,风物似山林。侵户清寒,捎池急雨,时听飞过啼禽。扫荒径、残梅似雪,甚过了、人日更多阴。靥酒人家,试灯天气,相次登临。 犹记旧游亭馆,正垂杨引缕,嫩草抽簪。罗带同心,泥金半臂,花畔低唱轻斟。又争信、风流一别,念前事、空惹恨沈沈。野服山筇醉赏,不似如今。
xiǎo tíng shēn yǒu cāng tái lǎo shù   fēng shì shān lín qīn qīng hán   shāo chí   shí tīng fēi guò qín sǎo huāng jìng cán méi xuě   shén guò le rén gèng duō yīn jiǔ rén jiā   shì dēng tiān   xiāng dēng lín
yóu jiù yóu tíng guǎn   zhèng chuí yáng yǐn   nèn cǎo chōu zān luó dài tóng xīn   jīn bàn   huā pàn chàng qīng zhēn yòu zhēng xìn fēng liú bié   niàn qián shì kōng hèn shěn shěn shān qióng zuì shǎng   jīn