一萼红 题颍若梁溪归棹图

清代 沈昌眉
数升平。不对床几载,便尔出门行。两地离怀,全家活计,中宵心绪交萦。 况又是、长空雁叫,一声声、送与旅人听。春草吟哦,冬烘潦倒,秋夜飘零。 最苦雨窗风幕,共药炉茗碗,独客凄清。松径犹存,蒲帆无恙,归欤百事都轻。 只奈我、暮年乞食,为啼饥、弱小总牵情。那得儿时书味,重课寒镫。
shù shēng píng duì chuáng zài   biàn 便 ěr chū mén xíng liǎng huái 怀   quán jiā huó   zhōng xiāo xīn jiāo yíng
kuàng yòu shì cháng kōng yàn jiào   shēng shēng sòng rén tīng chūn cǎo yín é   dōng hōng liáo dǎo   qiū piāo líng
zuì chuāng fēng   gòng yào míng wǎn   qīng sōng jìng yóu cún   fān yàng   guī bǎi shì dōu qīng
zhǐ nài nián shí   wèi ruò xiǎo zǒng qiān qíng de ér shí shū wèi   zhòng hán dèng