一萼红 题楚宝竹居图,次白石韵

清代 冯煦
冶山阴。对一丛寒玉,散发此斜簪。虚白初生,软红不到,何有尘海飞沈。 恁佳日、清芬自诵,采丹实、知有九苞禽。虚阁凌霞,层台款月,曾共登临。 一自北来仗策,奈年时孤负,酒赋琴心。空翠烟霏,古苔霜蚀,猿鹤无计重寻。 算抱此、干霄劲节,忍一卷、虚牝掷黄金。待到西窗再来,已是秋深。
shān yīn duì cóng hán sàn   xié zān bái chū shēng ruǎn hóng   dào yǒu   chén hǎi fēi shěn      
nèn jiā qīng fēn sòng cǎi   dān shí zhī yǒu jiǔ bāo qín líng xiá céng tái kuǎn   yuè céng gòng dēng   lín        
běi lái zhàng   nài nián shí   jiǔ qín xīn kōng cuì yān fēi   tái shuāng shí yuán   zhòng xún    
suàn bào gàn xiāo jìn jié rěn   juàn pìn zhì huáng jīn dài dào chuāng zài lái 西 shì qiū   shēn