一萼红  送别

明代 刘基
白蘋洲,有芦花似雪,人在木兰舟。祖帐方开,骊歌未暌,斜照半入江楼。 话不了、缠绵意绪,早归鸿、相唤落沙头。红蓼丹枫,青烟碧草,总为供愁。 此去几时重见,怅秾华易谢,零雨难收,落浦波空,渭城柳尽,欲饮还又回眸。 恨只恨、无情海水,趁归风、辄向西流。毕竟难留,一宵长似三秋。
bái píng zhōu   yǒu huā xuě   rén zài lán zhōu zhàng fāng kāi   wèi kuí   xié zhào bàn jiāng lóu
huà liǎo chán mián   zǎo guī hóng 鸿 xiāng huàn luò shā tóu hóng liǎo dān fēng   qīng yān cǎo   zǒng wèi gōng chóu
shí zhòng jiàn   chàng nóng huá xiè   líng nán shōu   luò kōng   wèi chéng liǔ jǐn   yǐn hái yòu huí móu
hèn zhǐ hèn qíng hǎi shuǐ   chèn guī fēng zhé xiàng 西 liú jìng nán liú   xiāo zhǎng shì sān qiū