一萼红 秋海棠

清代 戴珊
怪啼痕。甚无端幻出,寒绿闲晴红。艳影迷离,仙姿绰约,西风认做东风。 斜阳外、翩然漫舞,渐轻盈、欲睡眼朦胧。杨柳烟残,梧桐叶落,蟋蟀堂空。 暗把曲栏倚遍,看檀痕脂晕,无限惺忪。怕染新霜,爱依凉月,愔愔静掩帘栊。 休更说、春前断梦,问何人、银烛夜高笼。且与黄花同醉,莫管征鸿。
guài hén shén duān huàn chū   hán 绿 xián qíng hóng yàn yǐng   xiān 姿 chuò yuē   西 fēng rèn zuò dōng fēng
xié yáng wài piān rán màn   jiàn qīng yíng shuì yǎn méng lóng yáng liǔ yān cán   tóng luò   shuài táng kōng
àn lán biàn   kàn tán hén zhī yūn   xiàn xīng sōng rǎn xīn shuāng   ài liáng yuè   yīn yīn jìng yǎn lián lóng
xiū gèng shuō chūn qián duàn mèng   wèn rén yín zhú gāo lóng qiě huáng huā tóng zuì   guǎn zhēng hóng 鸿