一萼红 盆中月季一枝超群兀立赋此嘲之

近现代 傅义
碧丛凝,怎一枝挺出,何事独峥嵘?郁郁葱葱,浓浓密密,故处依旧欣荣。 巨飙起、翻澜卷石,宁不畏、纷若众山倾。漫倚高标,难禁暴力,自顾伶仃。 羡煞罗浮疏影,任横伸斜出,不怍无惊。择处山中,寄人篱下,空叹天地无情。 忆平昔、偕萤百颗,守残编、窗畔听鸡鸣。何苦偏争拔萃,幻梦虚声。
cóng níng   zěn zhī tǐng chū   shì zhēng róng   cōng cōng   nóng nóng   chǔ jiù xīn róng
biāo fān lán juǎn shí   níng wèi fēn ruò zhòng shān qīng màn gāo biāo   nán jìn bào   líng dīng
xiàn shā luó shū yǐng   rèn héng shēn xié chū   zuò jīng chǔ shān zhōng   rén xià   kōng tàn tiān qíng
píng xié yíng bǎi   shǒu cán biān chuāng pàn tīng míng piān zhēng cuì   huàn mèng shēng