一萼红 盘香

清代 庄棫
写相思。倩柔丝万缕,午梦乍醒时。巧样回文,断魂心字,引将筠管潜吹。 画堂深杂和兰麝,任萦回、谁与拨馀灰。桦烛良宵,输他蜡泪,尚说成堆。 莫认铜槃承露,是春心微逗,一线灵犀。宛转柔肠,缠绵芳思,向人情自依依。 更好共、书笺药裹,傍帘旌、终日总相宜。只有往时荀令,未解怜伊。
xiě xiāng qiàn róu wàn   mèng zhà xǐng shí qiǎo yàng huí wén duàn hún   xīn yǐn jiāng   yún guǎn qián chuī      
huà táng shēn lán shè   rèn yíng huí shuí huī huà zhú liáng xiāo shū   lèi shàng shuō   chéng duī      
rèn tóng pán chéng   shì chūn xīn wēi dòu   xiàn 线 líng wǎn zhuǎn róu cháng chán   mián fāng xiàng   rén qíng    
gèng hǎo gòng shū jiān yào guǒ bàng   lián jīng zhōng zǒng xiāng zhǐ yǒu wǎng shí xún lìng wèi jiě lián