一萼红 纳凉

清代 陈维崧
屐初停,见乱杉深巷,门境已空幽。一派风廊,几层钓槛,微茫人在沧洲。 轩子外、苍皮怒裂,更红鱼、碧鸭漾铜沟。屋小如㡓,斋虚似舫,万籁飕飗。 到便捶琴啜茗,向水边企脚,林下科头。卿论殊佳,吾衰已甚,世间一笑浮沤。 且尽日、谈空说鬼,豆花棚上月如钩。再喷数声风笛,吹动新秋。
chū tíng   jiàn luàn shān shēn xiàng   mén jìng kōng yōu pài fēng láng   céng diào kǎn wēi   máng rén zài cāng zhōu    
xuān wài cāng liè gèng   hóng yàng tóng gōu xiǎo kūn zhāi shì   fǎng wàn lài sōu   liú        
dào biàn 便 chuí qín chuò míng   xiàng shuǐ biān jiǎo   lín xià tóu qīng lùn shū jiā   shuāi shèn shì   jiān xiào ōu    
qiě jìn tán kōng shuō guǐ dòu   huā péng shàng yuè gōu zài pēn shù shēng fēng chuī dòng   xīn qiū